Phỏng vấn một cái khẩu trang

Hãy trả tôi về đúng giá trị thật của mình. Tôi muốn trở lại thời điểm giá niêm yết 2.000 đồng cho một cái khẩu trang

PV: Xin chào Khẩu trang, không biết phải xưng hô như thế nào, là anh hay là chị?

Khẩu trang: Tôi cũng đang nghi ngờ giới tính của mình. Thường ngày chị em phụ nữ mê tôi lắm, ra đường thế nào cũng bắt tôi môi kề môi, má kề má để giúp mấy chị phòng mụn trứng cá . Nay dịch bệnh mấy chị còn xếp hàng cả mấy dãy phố để chờ đợi tôi. Nên tôi khẳng định tôi là phái đực. Thật ra tôi không thích cánh đàn ông, gần gũi họ toàn mùi rượu bia và thuốc lá,  tôi nghĩ mình chuẩn men 100%.

PV: Có lẽ anh đang có rất giá, "giá" của anh  lên nhanh còn hơn giá ngoại tệ?

Khẩu trang: Tôi không "tệ" như cách cà khịa của anh. Tôi khẳng định ngày xưa tôi có giá 2.000 đồng, giờ cũng có giá 2.000 đồng. Người ta tự tiện đưa giá tôi lên gấp mười lần, hai mươi lần..là chuyện ngoài tầm kiểm soát của tôi. Bọn gian thương gom hàng tích trữ, còn các anh như những con cừu non lao đầu rủ nhau đi mua khẩu trang, tạo cơ hội cho bọn gian thương nâng giá. Tôi chỉ là cái khẩu trang che miệng thôi mà. Hết!

PV: Tôi nghĩ tên tuổi của anh hiện giờ chỉ xếp sau Cô Vy 19? Anh nghĩ sao về điều này?

Khẩu trang: Đúng là Cô Vy giúp tôi nổi tiếng hơn. Mọi người thèm muốn tôi hơn. Tôi nghĩ mọi vật sinh ra đều có giá trị của nó. Ngày thường khẩu trang như tôi mọi người còn không thèm liếc lấy một cái, nay có dịch bệnh, mọi người đổ xô giành giật, vồ vập lấy tôi.  Tôi nghĩ sao về điều này á? Câu hỏi này xin giành cho mấy anh. Rất nhiều căn bệnh dễ lây lan đâu chỉ có mỗi Cô Vy. Các căn bệnh như cúm, sởi, đậu mùa, lao... cũng rất dễ lây lan nếu các anh ở chỗ đông người mà không trang bị khẩu trang. Tôi mới sinh ra đã có giá trị như vậy rồi. Còn Cô Vy đến chỉ là chất xúc tác...bơm tên tuổi tôi lên mà thôi?

Tranh: Hữu Lộc

PV: Anh có muốn mình tiếp tục nổi tiếng, được mọi người săn đón, giành giật?

Khẩu trang: Ôi thần linh ơi! Tôi thật sự đuối lắm rồi. Mở báo đọc tin tức sáng khẩu trang, trưa khẩu trang, chiều khẩu trang, tối nằm ngủ cũng mơ thấy...khẩu trang. Nói không chừng tôi đang là ác mộng của mọi người. Tôi chỉ muốn mọi chuyện quay về như cũ, hãy trả tôi về đúng giá trị thật của mình. Tôi muốn trở lại thời điểm giá niêm yết 2.000 đồng cho một chiếc khẩu trang. Dịch bệnh nay mai sẽ hết, đến khi đó các anh lại cóc cần tôi. Tôi lại bị vứt bỏ đầy ngoài đường...và bọn gian lại lượm về "mông má" bắt tôi phải tiếp tục phục vụ các anh? Tôi muốn được nghỉ ngơi sau thời gian ròng rã, mêt mỏi vì chống dịch.

PV: Vậy là anh tính từ bỏ cuộc chơi?

Khẩu trang: Cuộc chơi nào cũng đến hồi kết thúc. Dịch bệnh hung hăng cỡ nào thì cũng qua đi. Tôi đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Có nhiều thứ không thể tái sử dụng, người yêu cũ chẳng hạn. Còn khẩu trang càng không nên tái sử dụng. Tôi xin dừng cuộc chơi tại đây, xin nhường quyền chơi tiếp cho những anh bạn mới tinh, trắng trẻo, sạch sẽ hơn của tôi. À còn nữa tôi không muốn gặp lại anh đâu đấy nhé!

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 10
Tháng 09 : 173
Năm 2020 : 1.608